4 năm ago
1488 Views
0 0

Tìm hiểu những huyền thoại về đỉnh Ngọc Linh kỳ bí – Kỳ 2: Khám phá Ngọc Linh huyền bí

Written by
6 giờ sáng chúng tôi thức giấc, trời vẫn còn tối, nhìn đồ đạc trong căn nhà gỗ vẫn còn lờ mờ, A Mát lại lui cui nhóm bếp sưởi ấm. Có chút ánh lửa, căn nhà nhỏ bỗng trở nên ấm áp, chúng tôi nhanh chóng ăn tạm bữa sáng bằng mì tôm mang theo, rồi kiểm tra lại ba lô để đảm bảo các vật dụng được chuẩn bị đầy đủ. Hơn 7 giờ, chúng tôi bắt đầu rời ngôi nhà nhỏ của A Mát. Bên ngoài bốn phía rừng núi, những căn nhà nhỏ, thưa thớt chìm đắm trong màn sương mờ ảo, chưa thấy ánh mặt trời le lói. Ngoài A Mát, chúng tôi còn thuê thêm A Nhiêu và A Bao – 2 người dân làng Long Năng mới đi theo dẫn đường và mang vác đỡ một phần đồ đạc. Đi cùng với những người có kinh nghiệm đi rừng nên chúng tôi khá yên tâm, nhưng trước đó cũng phải có lời hứa sẽ tuân thủ đầy đủ các quy tắc leo núi mà cha của A Mát đã dặn dò. A Mát rất hay nói cười, mới 30 tuổi thôi nhưng thâm niên đi rừng phải trên 20 năm rồi. A Mát kể nhiều người từ xa đến với quyết tâm ngùn ngụt, nhưng có khi chỉ dừng lại ở làng Long Năng cũ, hoặc đi đến lưng chừng núi là quay về, bởi những đoạn dốc dựng đứng, chầu chực nhiều nguy hiểm. A Nhiêu và A Bia thì ít nói nhưng có nụ cười hiền lành, trò chuyện với nhau chủ yếu bằng tiếng Xê Đăng nhưng thỉng thoảng cũng nói với chúng tôi bằng tiếng Kinh, tuy giọng còn hơi ngọng nghịu.
5.11.5.2013
Đường từ làng Long Năng mới lên làng Long Năng cũ
 Ảnh: Nông Ngọc Linh
Chúng tôi men theo sườn núi, băng qua những nương lúa bậc thang tuyệt đẹp. Mùa này, lúa bắt đầu ngả vàng, mặt trời dần lên càng khiến cái màu vàng của lúa tươi tắn trong màu xanh núi rừng, những cơn gió nhẹ đưa đẩy bông lúa trĩu xuống, tạo nên bức tranh thanh bình, yên ả. A Mát bảo người Xê Đăng rất trân trọng hạt lúa trên nương, xem đó là một phần của cải thiêng liêng, yêu quý chứ không đơn thuần là lương thực hàng năm. Qua những ngọn đồi, nương lúa, chúng tôi tiến theo con đường mòn lên làng Long Năng cũ, đường không còn bằng phẳng mà đã bắt đầu xuất hiện những khúc cua đột ngột, đá nhọn dựng đứng. Mất hơn 1 giờ đi bộ, chúng tôi mới đến nơi, từ làng Long Năng cũ, nhìn thẳng lên có thể thấy ba đỉnh núi cao vút, liên tiếp nhau, đó chính là Ngọc Ngưa, Ngọc Tâng, và xa nhất là Ngọc Linh. Nhìn phía trước, chúng tôi tưởng việc chinh phục đỉnh Ngọc Linh chỉ một quãng đường nữa thôi nhưng A Nhiêu bảo đường còn xa, khó khăn lắm đấy. Từ làng Long Năng cũ đi thêm một đoạn thì đến sườn núi La Xó, từ đây mới thực sự quá trình leo núi gian nan, mới bước hẳn chân vào việc chinh phục ngọn núi linh thiêng. Con đường mòn dần hẹp lại, cây cối đan xen, chằng chịt nhiều hơn, A Mát phải đi trước phạt cây, dẫn đường. Càng đi sâu vào rừng càng rậm rạp, âm u, nhiều cây cổ thụ cao típ tắp, rồi rêu bám xanh kịt cả thân cây, gốc rễ, trơn trượt. Dọc đường đi, chúng tôi bắt gặp rất nhiều hoa lan rừng, cheo leo trên những thân cây cổ thụ, có loài hoa tím cánh nhọn hoắt, có loài hoa trắng mơ màng, lại có loài pha màu tía với đen, nhìn rất lạ,… Cô bé trong đoàn cứ xuýt xoa, trầm trồ trước những cánh hoa rừng mang vẻ đẹp hoang sơ này, đứng lại ngắm say mê rồi lách tách máy ảnh để lưu giữ khoảnh khắc này. Nhưng không ai có ý định hái hoa mang về, bởi trước đó đã có lời hứa không đụng đến những vật của rừng, hãy cứ để chúng trong tự nhiên, khoe sắc cùng trời đất.
5.11.6.2013
 Ở lưng chừng núi Ngọc Linh – Ảnh: Nông Ngọc Linh
5.11.7.2013
Thác nước hùng vĩ – Ảnh: Nông Ngọc Linh
Đường càng lúc càng dốc cao đột ngột, nhiều đoạn trơn trượt, có đoạn bị chắn bởi cây to ngã xuống, buộc chúng tôi phải đi đường vòng để tránh cây. Lên đến độ cao 1200m thì chúng tôi bắt gặp con thác khá cao, nước tung trắng xóa, bồng bềnh, xung quanh cây cối xanh mướt, đẹp như trong truyện cổ tích. Cả đoàn đứng ngẩn ngơ nhìn và anh Nông Ngọc Linh – trưởng đoàn quyết định dừng chân nghỉ ngơi ở đây một lát, ăn tạm buổi trưa. Chúng tôi loanh quoanh bên thác nước, cứ tự hỏi sao lại có vẻ đẹp thần tiên thế này, thật bõ công lặn lội đường xa tới đây. Ở giữa đại ngàn, cây cối thác nước hùng vĩ, bốn bề mênh mông cây cối, mới thấy con người ta sao nhỏ bé và mong manh làm sao. Những chàng trai dẫn đường thì lại tỏ ra hờ hững, bởi những cảnh đẹp đường rừng đã trở nên quá quen thuộc với họ, A Nhiêu còn bảo, ngọn thác này cũng bình thường thôi, xuyên qua ngọn Ngọc Ngưa, Ngọc Tâng vẫn còn nhiều thác cao hơn, tung trắng xóa cơ.
5.11.8.2013
Xuyên rừng – Ảnh: Nông Ngọc Linh
Nghỉ trưa một chút, rồi A Nhiêu giục chúng tôi vội vã lên đường, kẻo đường rừng trời mau tối. Lần này, quãng đường đã trở nên khó khăn hơn gấp nhiều lần bởi càng lên cao, không khí càng loãng, khiến tôi dần có cảm giác khó thở. Vừa đi vừa thở gấp, chúng tôi vừa đi vừa thở dốc nhưng không dám dừng lại lâu vì sợ trời nhanh tối, còn những người thường xuyên đi rừng như A Nhiêu, A Bao thì chỉ yên lặng, tiến thẳng lên phía trước. Sau gần một ngày leo núi, cả đoàn đã thấm mệt, ánh mặt trời cũng đã nghiên về phía đông nhiều. Đến tầm 3g chiều, A Mát bảo chúng tôi dừng chân tại một điểm tương đối bằng phẳng, nhìn trên máy GPRS đã là độ cao hơn 2060 m rồi. Chúng tôi nhanh chóng quây bạt, dựng lán, nhóm bếp lửa để chuẩn bị cho bữa tối đơn giản. Những ngày trước đó vừa có trận mưa lớn, thành ra cả đoàn phải hì hụi nhóm bằng xà nu mãi thì bếp mới nhen nhóm lên được. Bóng tối nhập nhoạng đến, cái lạnh ùa về thì chúng tôi bắt đầu cho thêm củi để bếp lửa bùng lên. Bóng tối nhanh chóng bao phủ cả cánh rừng, đen đặc như màu cà phê. Những chàng trai người Xê Đăng đã theo cha đi rừng từ cái tuổi lên mười nên cũng quen với việc ngủ lại trong rừng, cuộn người trong chiếc chăn mỏng bằng vỏ cây, có vẻ rất dễ chịu. Còn chúng tôi cũng mệt sau một ngày leo núi, cái lạnh của núi rừng, nên giấc ngủ đến dễ dàng và ngon lành. Mãi đến gần sáng, bếp lửa tắt và sương xuống dày đặc, tôi mới tỉnh giấc.
5.11.9.2013
Rêu mọc khắp nơi trong rừng – Ảnh: Nông Ngọc Linh
5.11.10.2013
Máy GPRS chỉ độ cao trên đỉnh Ngọc Linh – Ảnh: Nông Ngọc Linh
Sáng sớm, chúng tôi bắt đầu ngược dốc tiếp tục lên đỉnh, nghe A Mát nói chỉ còn một đoạn nữa nên ai nấy đều cảm thấy háo hức, bước chân vội vã, mạnh mẽ hơn. Nhưng càng lên cao, đường càng thêm dốc đứng, vách đá cheo leo, chúng tôi phải bám từng miếng đá nhỏ xíu, cẩn thận theo dấu người đi trước. Có đoạn gần như đu mình trên các vách đá, bàn tay đã lót găng dày rồi mà vẫn như trầy xước muốn bật máu. Cuối cùng, khi gần đến trưa chúng tôi mới lên đến đỉnh Ngọc Linh, nhìn máy GPRS đã chỉ độ cao 2.605 m, một cảm giác sung sướng, hân hoan tràn về, cuối cùng thì chúng tôi cũng thực hiện được ước mơ của mình: đặt chân lên ngọn núi cao thứ 2 tại Việt Nam – ngọn núi của những huyền thoại. Trước đây, tôi đã nghe nhiều người kể rằng ở trên đỉnh Ngọc Linh, máy GPRS không hoạt động đâu, nên chỉ có thể ước lượng độ cao thôi, thế nhưng tận tay chúng tôi, chiếc máy GPRS vẫn hoạt động tốt. Rồi truyền thuyết về người rừng, rất hay tấn công người đến đây, đã dấy lên nỗi sợ hãi mơ hồ nay cũng không hiện hữu nữa. Trái với tưởng tượng của tôi, nghĩ rằng trên đỉnh ngọn núi huyền thoại này sẽ có không khí u ám, hoang vu lạnh lẽo, cây cối mang một màu ảm đạm, đáng sợ. Thế nhưng trên đây lại là một khoảng đất rộng, lưa thưa vài cây thông, ánh sáng ngập tràn. ở dưới một gốc cây, là một chiếc chai nhỏ, có mấy mẩu giấy nho nhỏ ghi tên tuổi từng đoàn người đã đặt chân lên đây. Tôi nhẩm đọc thấy đoàn đầu tiên là năm 2010, đoàn thứ hai là năm 2011và chúng tôi chính là đoàn thứ 3 ngày 5/9/2013, đã chinh phục được ngọn núi linh thiêng trong ngày.
Trên đỉnh núi, ánh mặt trời ngập tràn, gió không mạnh nhưng vẫn có chút se lạnh, cảm giác hân hoan khi đứng trên nóc nhà của Tây Nguyên hùng vĩ, ôm trọn cả đất trời trong hai tay mới thấy con người thật nhỏ bé nhưng quyết tâm thì cao thì làm việc gì cũng đạt được. Tôi leo lên một cây thông giữa đỉnh Ngọc Linh huyền thoại, phóng tầm mắt nhìn về những ngọn núi khác, nhưng tuyệt nhiên không thể thấy được những ngôi làng dưới núi, bởi tầng tầng lớp lớp là mây trắng xóa. Cái cảm giác chinh phục được ngọn núi huyền thoại cứ lâng lâng trong lòng,…
Hà Oanh

Leave a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Menu Title